Bạn thừa nhận rằng tôi đã chọn ví dụ đó không phải vì nó có lợi đặc biệt cho thuyết của tôi chứ?nhưng tôi khuyên bạn, lúc đầu, có thể cứ hai đêm một lần, bỏ ra giờ rưỡi vào một công việc quan trọng là luyện trí.Trước khi tới bến xe, bạn phải kéo nó về có tới bốn chục lần.Tôi không cần biết bạn tập trung tư tưởng vào cái gì, miễn bạn chịu luyện cái bộ máy suy nghĩ của bạn là được.Thái độ ấy hoàn toàn vô lý và có hại vì ông đã coi trọng một khoảng thời gian mà ông trông cho mau hết.Bạn nắm lấy cổ nó, lôi nó về.Nỗi nguy cuối cùng và lớn nhất là nỗi nguy tôi đã chỉ ở một chương trên: bị thất bại từ lúc đầu.Đến mức đó thì đời ta có thể như đời sống trong tù và không phải là của ta nữa.Bạn lên xe với tờ báo và bình tĩnh, ung dung để hết trí não vào tờ báo.Vậy, chúng ta bắt đầu xét quỹ chi tiêu thời giờ mỗi ngày.